|
|
 Vị trí: Advanced Member Nhóm: Member
Tham gia: 5/8/2008 Bài gửi: 90 [Points]: -406
|
Đề bài: Em hãy phân tích khổ thơ sau trích trong bài thơ "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi:
Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác heo may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng là rơi đầy.
Bài làm:
Đọc đoạn thơ trên, cảm nhận đầu tiên của em là "Nơi ấy bình yên". Hình ảnh người ra đi trong khung cảnh xao xác gợi cho ta một nỗi "Nhớ mùa thu Hà Nội". Có lẽ trong lòng người ra đi đã "Tình thôi xót xa" nên đầu đã không thèm ngoảnh lại tí nào. Em tin chắc rằng người "Con gái" ở lại phía sau "Tình sầu muôn thuở" khi không được "Về với anh". Anh ta đã quyết tâm ra đi, để lại trong lòng cô sự "Trống vắng" bởi giờ đây "Bên em là biển rộng". Phía sau người ra đi không chỉ là cô gái mà còn có thêm "thềm nắng lá rơi đầy" chứng tỏ đường phố ngày đó không ai quan tâm đến môi trường cả...
St
|
|
 Vị trí: Advanced Member Nhóm: Member
Tham gia: 5/8/2008 Bài gửi: 90 [Points]: -406
|
Chắc chắn là ông này đi = xe máy loại có gương to (SH). Vì đầu ko ngoảnh lại mà nhìn thấy "sau lưng thềm lá rơi đầy"... thì chỉ có nhìn = "gương chiếu hậu".. Ai dám cá ko? hỏi nhà thơ nào!
|
|
 Vị trí: Member Nhóm: Member
Tham gia: 4/29/2008 Bài gửi: 19 [Points]: 57
|
Đề bài: Em hãy phân tích bài thơ Sông Lấp của Tú Xương.
Bài làm:
Tú Xương là một nhà thơ lớn của Việt Nam. Nhưng vào cái thời của ông, một con người bị thi lại đến bảy tám lần thì ắt không được xã hội trọng dụng. Vậy thì Tú Xương đã làm gì để trả tiền "ngu phí"? Ông làm thơ, có lẽ là gửi đăng báo và chèo thuyền đưa người qua sông.
Và nhất định là một trong những khách thuyền quen thuộc của ông phải là một tay buôn ếch bởi khi con sông Hoàng Phố bị lấp đi rồi, tay buôn ếch ấy không ghé thăm Tú Xương nữa:
"Vẳng nghe tiếng ếch bên tai Giật mình lại tưởng tiếng ai gọi đò"
Nhờ hai câu thơ trên mà chúng ta phát hiện ra được nghề thực của Tú Xương. Nhưng có lẽ các toà báo thời ấy không ai hiểu được điều này nên bài thơ chẳng thấy có báo nào đăng tải. Kết cục là Tú Xương vẫn phải sống trong cảnh bần hàn.
|
|
 Vị trí: Member Nhóm: Member
Tham gia: 4/29/2008 Bài gửi: 19 [Points]: 57
|
Chuyện kể về một anh sinh viên người Hung sang Việt Nam làm nghiên cưú sinh môn tiếng Việt. Cuối đợt nghiên cứu trường ÐHQG Hà Nội tổ chức một kì thi gọi là kiểm tra trình độ của từng nghiên cứu sinh.
Ðề văn ra như sau:
"Anh (chị) hãy giải thích câu ca dao: Gió đưa cành trúc la đà Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương."
Ðọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái trí lắm vì nghĩ rằng không có gì là khó, nhất là khi anh có mang theo cả từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đã tường tận nhiều điều: "Gió đưa (được) cành trúc" thì ắt hẳn phải là gió to, ý hẳn là có bão. Với từ "la" anh phân vân giữa hai cách hiểu: +"la" là sự kết hợp giữ lừa và ngựa. +"la" anh đoán rằng đề đã in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đã chọn cách hiểu này. "Ðà" là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó. "Thiên mụ" : đàn bà trời - ý hẳn là vợ trời.| " Thọ" : nhiều lần (lâu) Và cuối cùng anh ta đã cho ra đời một sản phẩm bất hủ: “Trời nổi cơn bão lớn Lao xuống tà vẹt đường Vợ trời đánh một tiếng chuông Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần”
|
|
 Vị trí: Member Nhóm: Member
Tham gia: 4/29/2008 Bài gửi: 19 [Points]: 57
|
Chưa đâu . Bài này mới ngầu nè các bác: Chuyện có thật về 1 bài tuyển sinh đại học năm 2004 (đại học khoa học xã hội và nhân văn TPHCM)
1- Bác Hồ là 1 hột giống tốt cần được bảo quản
2- Bài thơ "chiều tối" của bắc Hồ làm ta nhớ tới câu thơ của Nguyễn Du: "Chim hôm thoi thóp về rừng" hay câu thơ "Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi" của bà Huyện Thanh Quan
3- Nhưng so sánh ta thấy rõ chim bác Hồ khác hẳn chim Nguyễn Du. Và càng khác hơn chim bà huyện Thanh Quan, chim bà huyên thanh quan thì tự nhiên mỏi, còn chim bác Hồ là chim phi thường, nó mỏi có mục đích: "chim mỏi về rừng tìm chốn ngủ"
4- Qua bài thơ chiều tối, ta thấy bác Hồ đã dùng chim để mô tả nội tâm Làm sao bác biết chim mỏi ? nó nói với bác chăng? Không
|
|
Vị trí: Newbie Nhóm: Member
Tham gia: 5/6/2008 Bài gửi: 5 [Points]: 15
|
Ðề bài: Em hãy phân tích nghệ thuật tả người của Nguyễn Du trong tác phẩm Truyện Kiều
Bài làm của một học sinh lớp 9 ở tỉnh Bình Dương có đoạn viết như sau: "...Nguyễn Du có thể nói là sư phụ trong việc sử dụng nghệ thuật biến hoá (?). Ông tả Từ Hải thiệt "ngầu": "vai năm tấc", " thân mười thước"- y như ông Thần Ðèn (chứ ngoài đời làm sao có thiệt). ông tả chỗ này còn độc đáo hơn: "Râu hùm, hàm én, mày ngài". Trên một nhân vật có tới ba đại diện loài vật: hổ-chim-bướm. Thật tài quá xá! "
Lời phê của giáo viên: Dùng từ ngữ cẩu thả; phân tích bậy bạ; tưởng tượng loạn xạ; thiệt cũng "tài quá xá"! 1 điểm
|
|
Vị trí: Newbie Nhóm: Member
Tham gia: 5/6/2008 Bài gửi: 5 [Points]: 15
|
Đề 11: "Hãy tả chiếc bồ nhà em".
- Nhà em ít thóc nên không có bồ. Thóc nhà em đựng ở thúng, cót. Tuy nhiên, em có nghe bác Thạch, bạn bố em nói, bố em có bồ, nhưng không mang về nhà. Em có gặng hỏi, bố em chỉ nói: Con còn bé quá, sau này sẽ biết. Em cứ nghĩ: Bồ đựng thóc thì sao lại để nơi khác. Bác Thạch có nói, bồ của bố em dễ thương lắm, đáng yêu lắm. Bác ý bảo bồ của bố em dài, chân cao, miệng nhỏ, trông cũng nhỏ nhắn. Và thế là em hiểu, bố em có thóc, và ông ta để riêng một chỗ. Tuy nhiên em mong bồ của bố em phải to cơ, mà bố phải mang bồ về nhà cơ. Nhưng tại sao khi nói ý muốn này cho mẹ em, thì mẹ em nói, nếu bố em mang bồ về nhà, mẹ em sẽ chọc tiết. Em chẳng hiểu gì cả. Chả nhẽ bồ thóc lại là một loại động vật à? Em rất muốn nhìn thấy bồ. Và khi đó em sẽ tả chiếc bồ thật hay, thật xúc tích. Được rồi, nếu không, em sẽ gom tiền, tự kiếm bồ cho mình. Và có lẽ phải thế cô ạ!!!
|
|
 Vị trí: Advanced Member Nhóm: Member
Tham gia: 5/8/2008 Bài gửi: 90 [Points]: -406
|
ui, bùn cười chít mất thui, mồm rộng thêm mấy phân roài ack ack..........
|
|
|
Guest |