 Vị trí: Advanced Member Nhóm: Member
Tham gia: 5/8/2008 Bài gửi: 90 [Points]: -406
|
Phái đẹp bữa kia kiện cụ trời : Hóa Công chỉ giỏi bất công thôi Cớ sao đau đẻ đàn bà chịu ? Đàn ông đú đởn cứ khơi khơi !
Cụ trời mới phán :"Ừ nghe được Từ nay các mợ cứ ăn chơi ! Ta sẽ bắt những chàng tác giả Phải chịu đớn đau trả nợ đời !"
Các nàng tưởng vậy công bằng lắm Ai hay sinh lắm truyện lôi thôi ! Nhiều bà đi đẻ chồng không khổ Mà anh hàng xóm vã mồ hôi
Họ ôm bụng kêu trời như bộng Mới bắc thang lên hỏi cụ trời . Cụ rằng :"Các chú ham ăn vụng Nay chịu đau chịu cực đáng rồi !"
Đàn ông từ đó đâm ra sợ Thấy của chua nào dám ham mồi . Phái đẹp buồn thiu ê sắc ế Ăn quen phải nhịn mỏi mòn hơi
Lợn lòng thôi thúc như điên dại Lại đành lên van lạy cụ trời . Chúng con đau đẻ đành cam chịu Cụ trời mới mắng :" Thứ đồ dơi !
Sướng nhiều phải chịu đau nhiều chứ Từ nay còn kiện nữa hay thôi ? " Các nàng ngượng đỏ đôi gò má : "ĐAU MẤY CŨNG ĐÀNH DÁM HÉ MÔI"
|
 Vị trí: Advanced Member Nhóm: Member
Tham gia: 5/8/2008 Bài gửi: 90 [Points]: -406
|
Anh chỉ có một T đô duy nhất Đem cho em cùng với một là thư. Thư bị xé, còn tiền anh đã mất, Tiền đã cho, sao lấy lại bây giờ ?
Thư thì mỏng như tờ đô nhỏ Tiền thì nhiều như cả tháng lương anh. Gói thật kỹ, mang thầm trong túi áo. Mãi trăm lần nghĩ lại mới đem đi.
Lòng căng thằng như đem tiền chuộc mạng. Chuộc tình yêu em bắt cóc của anh. Em đã xé phong thư còn mực mới, Lấy tiền xong chạy biến mất tăm hơi.
Cũng may mắn, toàn là tiền giả cả. Anh cố tình đem thử, để nhận ra. Lòng em đó - hai chiều - như tờ BẠC. Lỡ yêu em, như để chuột trong nhà ( sưu tầm có xuyên tạc )
|