Chào mừng quý khách Trang chủ | Tìm kiếm | Chủ đề đang hoạt động | Các thành viên | Đăng nhập | Đăng kí

Bóng ma quá khứ [Options] · [View]
voito
Đã gửi: Thursday, August 28, 2008 8:12:38 PM
Vị trí: Member
Nhóm: Member

Tham gia: 8/25/2008
Bài gửi: 11
[Points]: 33
Đã gần 30 năm qua, không phải là không có những người để ý và chấp nhận gắn bó, nhưng tôi vẫn không thấy rung động, mặc dù họ cũng tốt. Cách đây hơn một năm, tình cờ tôi quen biết Thu. Đó là một cô gái trẻ, mới 22 tuổi, đang làm luận văn chuẩn bị tốt nghiệp đại học.

Tôi là người hoạt động lâu năm trong lĩnh vực cô đang theo học, được mọi người coi là “chuyên gia”. Qua một người khác giới thiệu, Thu tìm đến tôi có ý muốn học hỏi thêm và nhờ tôi giúp đỡ để thực hiện luận văn được tốt. Một cô gái trẻ, xinh đẹp lại rất cầu thị nên không đắn đo gì, tôi đã vui vẻ nhận lời giúp, và ngay ngày hôm sau bắt tay vào công việc. Vì ban ngày tôi phải đến cơ quan nên hẹn cô sẽ làm việc vào tất cả các buổi tối và thêm sáng chủ nhật. Thu kém tôi hơn 30 tuổi nên lúc đầu tôi chủ động xưng hô “chú cháu”; nhưng cô gọi “thầy” xưng “em”.

Một tuần làm việc rất nghiêm túc. Thu đến rất đúng giờ, kể cả những ngày mưa. Ngày nào, cô cũng mang đến hoặc trái cây, hoặc nước hoa quả, lẫn cả bia. Cô hỏi tôi có hút thuốc không. Tôi đề nghị cô không cần phải quan tâm như thế mà chỉ tập trung tiếp thu kiến thức. Nhưng cô đã không nghe, cứ tiếp tục mang đến cất vào tủ lạnh cho tôi. Cô nói: “Nếu thầy không ăn thì để buổi cuối cùng, ta liên hoan”.
Và tôi đã cho cô biết rõ gia cảnh tôi. Cô có một thoáng buồn. Sau đó, cô thường xuyên đến thăm tôi và tỏ sự săn sóc tôi đặc biệt. Chỉ nói chuyện vài câu, rồi cô xắn tay thu dọn, quét quáy nhà cửa. Biết tôi tự nấu ăn mà không ra quán, cô còn mua đồ ăn chất vào tủ. Cô nói: “Suốt ngày thầy đi vắng, sắp tới các buổi tối em lại bận học thêm ngoại ngữ. Tuy vậy nhiều buổi chiều em không bận học, kể mà thầy ở nhà, em sẽ tranh thủ đến dọn dẹp và nấu sẵn cơm, thầy về chỉ việc ăn.”

Và tình yêu đã đến với chúng tôi từ đó. Thu đã chuyển xưng hô thành “anh, em” lúc nào tôi cũng không rõ. Tuy vậy, sau những giây phút đam mê của nụ hôn ban đầu, tôi đã tỉnh táo để nói với Thu rằng tuy có mọi thế mạnh của một người đàn ông, nhưng tôi lại hơn cô quá nhiều tuổi, sẽ không bảo đảm hạnh phúc lâu dài. Vả lại chắc chắn bố mẹ cô sẽ không thể chấp nhận. Nhưng Thu đã đả thông tôi rằng không nghĩ đến tuổi tác vì rất yêu và thương tôi, chỉ cần sống tuyệt vời ít năm còn hơn gắn cả đời với người không yêu.

Còn bố mẹ thì cô có thể vượt qua được, vì chỉ có mẹ, còn cha đã mất. Mẹ cô thì chẳng để ý gì đến cô, mải sống với dượng. Ông này lại chẳng ngó ngàng gì đến con riêng của vợ. Cả hai người chắc chắn sẽ không ngăn cản gì; thậm chí họ còn mong cô có chồng sớm để rảnh rang, khỏi bận tâm. Thu cũng thú thực là cô phải làm gia sư để cớ tiền ăn học, chứ mẹ cho tiền hàng tháng ít ỏi, chẳng thể đủ.

Thu chỉ kể qua về hoàn cảnh gia đình như thế. Thấy cô có phần chẳng mặn mà khi nhắc đến mẹ nên tôi cũng không hỏi rõ thêm. Mối tình của chúng tôi quả là rất đẹp. Tôi đã hoàn toàn quên được chuyện buồn trong quá khứ. Thu đã khoả lấp và khiến tôi mãn nguyện. Nào ngờ một lần kia, tình cờ tôi nhìn được tấm ảnh một người phụ nữ rất giống với cô gái đầu đời tôi yêu(rồi phản bội như đã kể), nhưng già hơn.

Tôi hỏi thì Thu cho biết đó chính là mẹ cô. Trời! Tôi sững người, cảm giác như muốn sụp đổ, trời đất quay cuồng trước mặt. Nhưng tôi vẫn cố trấn tĩnh để Thu không phát hiện ra điều gì. Và bức ảnh đã đưa tôi về kỷ niệm buồn mấy chục năm trước. Ngày ấy, mẹ Thu - tên Yến - bằng tuổi tôi, có vẻ đẹp mê hồn, nhưng sắc sảo kiêu sa chứ không dịu dàng thành thiện như con gái.

Yêu nhau được 3 năm thì bỗng nhiên Yến “rút chân”, đến với một người đàn ông giàu có khác, rồi lấy anh ta làm chồng. Sau đó tôi nghe nói cô đã ngoại tình vì anh này yếu sức khoẻ. Cực nhục, đau khổ, anh ta đã tự tử. Người đàn ông (dượng của Thu bây giờ), là một nhân vật có quyền lực.

Sự thật đã khiến tôi bị “sốc”. Nhưng tôi vẫn giữ kín, chưa cho Thu biết. Dĩ nhiên là cô không thể ngờ tôi chính là người yêu đầu tiên của mẹ cô nhưng bị phản bội chỉ vì nghèo.

Thưa các anh chị. Tôi đang ngổn ngang tơ vò. Thú thực là tôi rất hoang mang. Nếu tiếp tục tình yêu để đi tới hôn nhân với Thu thì liệu cô có mang “gen” của mẹ không? Tôi rất sợ điều này vì đã từng một lần đau khổ mà thủ phạm chính là mẹ cô. Lại nữa, trước sau Yến phải biết chuyện. Nếu lấy Thu chẳng lẽ tôi là con rể người tình đã lừa phản mình? Thật quá trớ trêu ngang trái. Tôi không biết nên thế nào, trong khi rất yêu Thu, khó có thể “cắt đứt”.




Người đang xem chủ đề này
Guest


Chuyển đến diễn đàn
Bạn không có quyền tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền trả lời các chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền Xóa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền sửa các bài viết của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền tạo các bình chọn mới trong diễn đàn này.
Bạn không có quyền bình chọn trong các chủ đề bình chọn trong diễn đàn này.

[Main Forum RSS] : RSS

VangInfo Theme Created by DKG
Được phát triển và việt hóa bởi Vanginfo.com.vn dựa trên phiên bản 1.9.1.6 (NET v2.0) - 11/14/2007 của Yet Another.
Trang này được tạo ra trong 0.217 giây.