Vị trí: Member Nhóm: Member
Tham gia: 7/31/2009 Bài gửi: 16 [Points]: 48
|
Có anh chàng nọ thích cô hàng xóm nhưng vốn tính nhút nhát nên không dám ngỏ lời.
Một hôm, nhân thấy nàng đứng ngoài sân, chàng bèn ngâm ca bài thơ của Nguyễn Bính để thể hiện lòng mình. Thơ rằng:
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn. Hai người sống giữa cô đơn, Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi Giá đừng có dậu mồng tơi Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng. Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng... Có con bướm trắng lượn sang bên này. Bướm ơi! Bướm hãy vào đây! Cho ta hỏi nhỏ câu này chút thôi... Chẳng bao giờ thấy nàng cười Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên. Mắt nàng đăm đắm trông lên...
Vấn đề ở chỗ, đúng lúc ấy “Mắt nàng đăm đắm trông lên” thật. Vì vậy, Mất Giấc Ngủ Trưa hôm nay xin thử trí tưởng tượng các cây bút hài: Mắt nàng đăm đắm trông lên để nhìn gì? Có liên quan gì đến dậu mùng tơi chăng?
|